Thay đổi trong các trò chỏi của trẻ.

Thông thường các bé ở giai đoạn trước 4 tuổi chỉ chơi những trò chơi đơn giản nhưng bước sang độ tuổi từ 4 – 6, các trò chơi có những sự phát triển nhảy vọt.
Ở trẻ từ 4 – 6 tuổi, nội dung, hình thức, khoảng thời gian và các thành viên tham gia trò chơi,… liên tục thay đổi phát triển. Thông thường các bé ở giai đoạn trước 4 tuổi chỉ chơi những trò chơi đơn giản nhưng bước sang độ tuổi từ 4 – 6, các trò chơi có những sự phát triển nhảy vọt, chúng ta sẽ bắt gặp những trò chơi có chủ đề xoay quanh sự phản ánh các sự kiện xã hội.
Ở trẻ từ 4 – 6 tuổi, việc học tập của các bé đã có thể tách biệt với hoạt động vui chơi giải trí. Chúng đã học được cách chi phối các hoạt động của mình dựa theo mục đích học tập, tập trung chú ý lắng nghe thầy cô giáo giảng bài như học vẽ, học các phép tính,…
Trẻ từ 4 – 6 tuổi đã xác định được tính mục đích của quá trình lao động và bắt đầu nắm bắt được một số kỹ năng, kỹ xảo lao động đơn giản nào đó. Chẳng hạn như các bài tập thủ công, dọn dẹp bàn ăn, tự rửa tay, tự mặc quần áo,…
Tóm lại, hành vi của trẻ từ 4 – 6 tuổi chủ yếu vẫn là hoạt động vui chơi giải trí, chỉ thông qua quá trình “học mà chơi, chơi mà học” mới có thể giúp cho bé phát triển toàn diện.
Nhìn nhận về hiện tượng lẩm bẩm một mình ở trẻ.
Trẻ từ 3 – 4 tuổi thường thường vừa hoạt động vừa lẩm bẩm một mình, chẳng hạn như có một bé gái đóng giả bác sỹ tiêm thuốc cho búp bê và nói với nó “Em bị ốm rồi, chị sẽ tiêm thuốc cho em, đừng khóc nữa…”. Còn một bé trai 5 tuổi khác đang chăm chú xem một cuốn truyện tranh, vừa xem vừa nói “chú thỏ trắng, sói độc ác đang đến đấy, xem mày chạy đi đâu? Mày nên chui vào hang nhỏ, con sói to như thế không thể ăn thịt được mày đâu”. Có những ông bố bà mẹ không hiểu được quy luật phát triển tâm lý của bé, cho rằng bé ngốc nghếch, nhưng kỳ thực đó là những biểu hiện hết sức bình thường của hiện tượng lẩm bẩm một mình ở trẻ.
Ngôn ngữ là quá trình tâm lý biểu đạt tư tưởng, quan điểm, tình cảm. Ngôn ngữ phân thành hai loại, đó là: ngôn ngữ bên ngoài có âm thanh và ngôn ngữ bên trong không có âm thanh, còn lời nói là dạng ngôn ngữ bên ngoài có âm thanh. Ngôn ngữ bên trong là dạng ngôn ngữ khi suy nghĩ, thầm lặng, so với ngôn ngữ bên ngoài, ngôn ngữ bên trong có mối quan hệ với tư duy logic trừu tượng và tính tự giác hành động của con người trực tiếp, mật thiết hơn.