Các loại đường cần thiết

Do kết cấu không giống nhau nên người ta có thể phân xenlulo thành xenlulo, hemi – xenlulo, lignin và pectin,… trong đó số lượng xenlulo chiếm tỷ lệ cao nhất và giữ vị trí quan trọng nhất.
Đường hoa quả, đường galactose, kết hợp với nhau tạo thành, do mối liên hệ giữa các phân tử tương đối chặt chẽ nên kết cấu của nó cũng khá bền vững. Nó là thành phần chủ yếu cấu tạo nên thành tế bào thực phẩm thực vật. Do kết cấu không giống nhau nên người ta có thể phân xenlulo thành xenlulo, hemi – xenlulo, lignin và pectin,… trong đó số lượng xenlulo chiếm tỷ lệ cao nhất và giữ vị trí quan trọng nhất. Do trong đường tiêu hóa của cơ thể thiếu men phân giải xenlulo nên nó không thể được hấp thụ. Tuy có một lượng rất ít xenlulo có thể được vi khuẩn trong đại tràng phân giải thành Cacbon dioxit, khí Hydro và Axit hữu cơ, nhưng số lượng của nó không đáng kể nên cuối cùng hầu hết xenlulo đều trở thành cặn bã thức ăn được bài tiết ra. Suốt một thời gian dài, người ta không mấy chú trọng và nó chỉ được xem là chất thải trong thức ăn. Thực tế nghiên cứu gần đây cho thấy, xenlulo có một số chức năng sinh lý đặc biệt và nó đang dần được mọi người quan tâm chú ý nhiều hơn.
Xenlulo là loại thuốc có tác dụng lợi tiểu hiệu quả và an toàn nhất, các dạng xenlulo tuy không được tiêu hoá nhưng có thể đáp ứng được một lượng nước nhất định (mỗi gam xenlulo có thể tăng lên 5-7g phân và nước tiểu), từ đó kích thích hoạt động của đường ruột. Việc thúc đẩy bài tiết sẽ có những tác dụng nhất định đối với quá trình điều trị bệnh trĩ và triệu chứng rách lỗ hậu môn, đặc biệt quan trọng đối với đường ruột của người già đang trong giai đoạn có chiều hướng suy yếu, tăng số lượng xenlulo phù hợp có một ý nghĩa thực tế vô cùng quan trọng.
Người ta phát hiện ra rằng, sau khi cho mạch nha có chứa xenlulo vào trong thức ăn thì tỷ lệ chuột mắc bệnh ung thư đại tràng giảm từ 100% xuống còn 67%, số hạch bình quân trong mỗi con chuột giảm từ 6,4 cái xuống còn 2,7 cái. Các nhà khoa học cho rằng, ung thư đại tràng xuất hiện là do tế bào niêm mạc đại tràng tiếp xúc với một số vật chất gây ung thư trong phân và nước tiểu trong thời gian dài (Chẳng hạn như axit cholalic dehydroxylat, muối axit deoxycholic và nistrosamin trong thức ăn,… sản sinh ra là do mật chịu ảnh hưởng của vi khuẩn). Xenlulo có thể làm tăng thể tích phân và nước tiểu, giảm nồng độ của vật chất gây ung thư, và do phân và nước tiểu được bài tiết kịp thời ra ngoài nên đã làm giảm được quá trình hình thành độc tố và thời gian tiếp xúc của nó tới niêm mạc đại tràng.